Đứng trước những người xinh đẹp, giàu có, quyền lực, học thức, uyên bác, thú vị, bạn sẽ nghĩ gì?
Tôi của năm 18 là những ngưỡng mộ thần tượng
Tôi của năm 24 là thưởng thức
Có lẽ tính chất công việc và sự may mắn khi được làm việc cùng rất nhiều người xuất sắc từ lúc còn rất trẻ đã cho tôi nhìn thấy sự phong phú của mỗi con người.
Điều đó đã không ít lần từng làm tôi cảm thấy choáng ngợp, tự ti, đôi lúc thấy nhỏ bé trước hào quang họ có. Tôi cảm thấy mình sao cứ chạy mãi vẫn chẳng tới nhỉ?
Mãi sau này, à mà chắc là mỗi 6 tháng trở lên, khi quen biết một người đủ lâu, khi tôi bắt đầu nhìn thấy cả những khía cạnh “vô cùng bình thường” của những vị thần trong mắt tôi
Họ vẫn có lúc cảm thấy thất bại, bế tắc, bất lực, run rẩy trước những tình huống tệ hại
Có lúc người phụ nữ ấy sẽ nổi đoá cãi nhau không kiêng dè giữ thể diện cho chồng trước mặt trợ lý
Có lúc họ cũng từng khổ sở vì tiền, vì gia đình, vì chuyện bệnh tật, hay tình cảm, sự nghiệp
“À, hoá ra, những “vị thần” xuất sắc ấy họ cũng là con người cả mà thôi.”
Vẫn ăn, vẫn ẻ, vẫn đói, vẫn có thất tình, vẫn có những cảm xúc và sở thích như bất kỳ ai
Đó thực sự là lần nhận thức thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận nhân sinh của tôi. Đưa mọi thứ trở về vị trí trung đạo vốn có.
Làm gì có gì hơn cái gì?
Tiêu chuẩn người khác đặt ra phù hợp với họ, đâu có nghĩa nó phù hợp với bạn?
Cuộc đời bạn ngưỡng mộ, thực chất thứ bạn nhìn thấy chỉ là một lát cắt hào quang người khác dùng rất nhiều nỗ lực để có được. Nó không liên quan và cũng không lấy mất bất kỳ điều gì của bạn, đúng chứ?
Con đường của bạn, bạn phải tự mình đi.
Thành tựu của người khác, là minh chứng cho việc “điều này có thể xảy ra”. Hãy xem nó, thưởng thức và được truyền cảm hứng bởi nó, bạn sẽ càng giúp thế giới mình trở nên vững chắc hơn.
Đó chính là ý nghĩa của Nghệ thuật và là điều tôi tâm niệm sâu sắc khi giúp ai đó mang câu chuyện của họ ra thế giới bằng việc xây dựng thương hiệu cá nhân.
Trong công việc, tôi nghĩ mình giống một người làm vườn gieo hạt cùng bạn, vừa lại giống cây cầu đưa những khách hàng mình bước ra thế giới đến với những người họ muốn kết nối
Quá trình này, là một hành trình đào vàng và thanh lọc tâm hồn, đào sâu giá trị cốt lõi và dám đứng ra xây dựng thế giới nhỏ của chính mình
Một người càng vững vàng với ngôi nhà họ xây, thì các vị khách lại càng an tâm trú ngụ.
Đừng tìm khách, hãy xây nhà.
Đừng lo lắng, hãy tin vào cảm nhận của bạn
Người cần đến sẽ đến.
Người không đến, mừng cho bạn
Thế giới vật chất này chẳng phải được tạo ra bằng ý tưởng của loài người cả sao?
Khóm hoa của người khác nở, không có nghĩa mùa vụ của bạn thất bạn.
Danh mục: Tản mạn
-

Những con người đáng để “Thưởng Thức”
-

“Không cố mà thành”
Chiều nay khi chân trần đứng trên cát, nhìn bờ biển cạn khô thu hết nước về phía xa, tôi nhìn những vân sóng để lại dấu in đặc quánh xen kẽ nhau trên nền phù sa một cách khó hiểu và lạ lẫm.Thật cách kỳ lạ, vì sao chúng lại tạo thành từng vân sóng vừa đối xứng, vừa hài hoà lại vô cùng tự nhiên và thô ráp thế nhỉ? Giữa vô cùng nhiều biến số từ gió, thời tiết, độ mặn của nước, cấu trúc của phù sa cho đến tốc độ và lực đẩy của từng đợt sóng, sao có thể hài hoà và tự nhiên đến thế?
Chẳng có một sự ầm ĩ hay tính toán to lớn nào, những vân sóng, biển, bầu trời, ánh sáng cứ thế hoà quyện vào nhau một cách êm ả nhẹ nhàng. Mặt đất rộng lớn dung chứa nuôi dưỡng tất cả những gì “đứng trên nó”. Bầu trời bao phủ và soi sáng tất cả những gì “bên dưới” nó. Con người tồn tại ở giữa cả hai thái cực này, đôi lúc tôi cảm thấy mỗi người giống như một quả trứng được vũ trụ ấp vậy, đầu đội trời – chân đạp đất, cứ thế đi loanh quanh một vòng kiểu gì chân cũng chạm đất, đầu cũng đón nắng dầm mưa mới gọi là còn sống. À nhưng trong thế giới trứng này có một quả trứng muốn bay ra khỏi chỗ này là chú Elon Musk đó! HahaQuay lại chuyện mấy cái vân sóng, khoảnh khắc nhìn thấy nó tôi liền cảm thấy rất nhiều thứ trong mình trở nên rõ ràng và vững vàng hơn“Đứng dưới bầu trời và đi trên mặt đất này, không có chuyện gì là quá lớn, không có chuyện gì là quá nhỏ. “Là”Being
Chỉ có con người với tư duy nhị nguyên Tốt/Xấu, Đúng/Sai, Giàu/Nghèo mới có ý thức về sự so sánh, tách biệt và gán ghép ý nghĩa để định nghĩa danh tính cho sự tồn tại hữu hạn của mìnhVới tự nhiên thì cứ “là” thôi, một sự hiện diện tĩnh lặng, thuần khiết, thông thái và mạnh mẽ tuôn chảy bất tận.Thật hay, chúng ta cũng là của tự nhiên, là “quả trứng được nuôi dưỡng trong tự nhiên, là tự nhiên. Vì vậy bạn có nhiều hơn, mạnh hơn và giàu hơn những gì bạn nghĩ, nhưng câu hỏi đặt ra là:Bạn đang muốn nghĩ, mình là ai?Mặt đất càng rộng mở, mọi thứ càng phong phúPhong phú là ý nghĩa của sự thịnh vượng -

Thế giới có lực nâng của riêng nó
Hôm trước đi lẩu với một người bạn, cô ấy nói chắc mình đã đến tuổi không còn vội kiếm tiền nhanh, không còn vội đạt thành tựu, cũng không vội chiếm spotlight, càng không vội nhảy vào feedback chỉ ra lỗi sai ai đó dù nó chẳng liên quan tới mình.
Cô ấy nói so với tất cả mọi thứ thay đổi không ngừng bên ngoài thì việc bảo vệ sự cân bằng và miệt mài từng chút nuôi dưỡng mỗi ngày của chính mình thật trọn vẹn lại càng quan trọng hơn
Mình hỏi nếu đánh giá cuộc sống trên thang điểm 10, thì hiện tại sẽ là bao nhiêu?
– 10/10
Đây là lần thứ 2 trong tuần mình nhận được cùng câu trả lời 10/10 này từ 2 người khác nhau: một người chị hơn 30 đã có 10 năm làm ở big corp và một cô bạn bằng tuổi
Chuyện này làm mình nhớ bài báo đọc hôm qua tác giả viết về Ronaldo có một đoạn khá hay
“2 bàn của Ronaldo quá bình thường, bạn phải nhìn vào cú đá phạt mà anh không sút
Nói cách khác, ở phút 17 tối đó, Ronaldo đã đứng tránh ra để nhường cho một người đàn em bước vào đúng cái kỷ lục mang tên mình. Anh tự tay kéo thêm một chiếc ghế vào chiếc bàn mà hai mươi năm qua anh ngồi một mình. Với một người được cả thế giới biết tới vì khát khao kỷ lục cá nhân, hành động đó nói lên nhiều hơn bất cứ bàn thắng nào anh có thể ghi.
Thứ Ronaldo học được ở tuổi 41
Cái đã thay đổi ở Ronaldo không phải đôi chân, vì ai cũng hiểu tốc độ và sức bật của một cầu thủ 41 tuổi không thể như xưa. Cái thay đổi là mối quan hệ giữa anh và quả bóng, giữa anh và tập thể. Trong gần như cả sự nghiệp, Ronaldo tồn tại như tâm điểm mà mọi đường bóng phải hướng về. Tối 23/6, lần đầu tiên người ta thấy anh chấp nhận làm điểm tựa cho người khác tỏa sáng, đứng tránh ra để đồng đội ghi bàn, lùi về làm việc nặng, và vui với chiến thắng của cả đội hơn là với cột mốc của riêng mình.
Đó có thể là bài học cuối cùng và khó nhất mà một huyền thoại phải học, rằng cách duy nhất để còn quan trọng ở tuổi này là biết khi nào nên buông.”
Càng ngày mình càng cảm nhận rõ về sức mạnh của thời gian vật lý, mình lại càng cảm thấy trân trọng và chậm rãi nâng niu tất cả những gì mình có. Đồng thời cũng không ngừng tu dưỡng cho việc không bám chấp vào kết quả cuối cùng
Bởi người khác chỉ nhìn vào việc bạn đạt được điều gì đó hay chưa, nhưng chỉ có bạn mới cảm nhận được cả hành trình này, đắng cay chua mặn ngọt có mùi vị ra sao.
So với việc kiếm tìm sự công nhận từ ai đó, tôi lại hào hứng chinh phục và trung thành với lý tưởng của mình nhiều hơn.
“Hãy nói với tôi về lựa chọn của bạn, tôi sẽ nói bạn nghe, chúng ta có cùng hướng hay không?”
Thế giới có lực nâng của riêng nó. Chỉ cần thả lỏng, bạn sẽ được nâng đỡ.
