Chiều nay khi chân trần đứng trên cát, nhìn bờ biển cạn khô thu hết nước về phía xa, tôi nhìn những vân sóng để lại dấu in đặc quánh xen kẽ nhau trên nền phù sa một cách khó hiểu và lạ lẫm.
Thật cách kỳ lạ, vì sao chúng lại tạo thành từng vân sóng vừa đối xứng, vừa hài hoà lại vô cùng tự nhiên và thô ráp thế nhỉ? Giữa vô cùng nhiều biến số từ gió, thời tiết, độ mặn của nước, cấu trúc của phù sa cho đến tốc độ và lực đẩy của từng đợt sóng, sao có thể hài hoà và tự nhiên đến thế?

Chẳng có một sự ầm ĩ hay tính toán to lớn nào, những vân sóng, biển, bầu trời, ánh sáng cứ thế hoà quyện vào nhau một cách êm ả nhẹ nhàng. Mặt đất rộng lớn dung chứa nuôi dưỡng tất cả những gì “đứng trên nó”. Bầu trời bao phủ và soi sáng tất cả những gì “bên dưới” nó. Con người tồn tại ở giữa cả hai thái cực này, đôi lúc tôi cảm thấy mỗi người giống như một quả trứng được vũ trụ ấp vậy, đầu đội trời – chân đạp đất, cứ thế đi loanh quanh một vòng kiểu gì chân cũng chạm đất, đầu cũng đón nắng dầm mưa mới gọi là còn sống. À nhưng trong thế giới trứng này có một quả trứng muốn bay ra khỏi chỗ này là chú Elon Musk đó! Haha
Quay lại chuyện mấy cái vân sóng, khoảnh khắc nhìn thấy nó tôi liền cảm thấy rất nhiều thứ trong mình trở nên rõ ràng và vững vàng hơn
“Đứng dưới bầu trời và đi trên mặt đất này, không có chuyện gì là quá lớn, không có chuyện gì là quá nhỏ. “Là”
Being
Chỉ có con người với tư duy nhị nguyên Tốt/Xấu, Đúng/Sai, Giàu/Nghèo mới có ý thức về sự so sánh, tách biệt và gán ghép ý nghĩa để định nghĩa danh tính cho sự tồn tại hữu hạn của mình
Với tự nhiên thì cứ “là” thôi, một sự hiện diện tĩnh lặng, thuần khiết, thông thái và mạnh mẽ tuôn chảy bất tận.
Thật hay, chúng ta cũng là của tự nhiên, là “quả trứng được nuôi dưỡng trong tự nhiên, là tự nhiên. Vì vậy bạn có nhiều hơn, mạnh hơn và giàu hơn những gì bạn nghĩ, nhưng câu hỏi đặt ra là:
Bạn đang muốn nghĩ, mình là ai?
Mặt đất càng rộng mở, mọi thứ càng phong phú
Phong phú là ý nghĩa của sự thịnh vượng

