Hôm trước đi lẩu với một người bạn, cô ấy nói chắc mình đã đến tuổi không còn vội kiếm tiền nhanh, không còn vội đạt thành tựu, cũng không vội chiếm spotlight, càng không vội nhảy vào feedback chỉ ra lỗi sai ai đó dù nó chẳng liên quan tới mình.
Cô ấy nói so với tất cả mọi thứ thay đổi không ngừng bên ngoài thì việc bảo vệ sự cân bằng và miệt mài từng chút nuôi dưỡng mỗi ngày của chính mình thật trọn vẹn lại càng quan trọng hơn
Mình hỏi nếu đánh giá cuộc sống trên thang điểm 10, thì hiện tại sẽ là bao nhiêu?
– 10/10
Đây là lần thứ 2 trong tuần mình nhận được cùng câu trả lời 10/10 này từ 2 người khác nhau: một người chị hơn 30 đã có 10 năm làm ở big corp và một cô bạn bằng tuổi
Chuyện này làm mình nhớ bài báo đọc hôm qua tác giả viết về Ronaldo có một đoạn khá hay
“2 bàn của Ronaldo quá bình thường, bạn phải nhìn vào cú đá phạt mà anh không sút
Nói cách khác, ở phút 17 tối đó, Ronaldo đã đứng tránh ra để nhường cho một người đàn em bước vào đúng cái kỷ lục mang tên mình. Anh tự tay kéo thêm một chiếc ghế vào chiếc bàn mà hai mươi năm qua anh ngồi một mình. Với một người được cả thế giới biết tới vì khát khao kỷ lục cá nhân, hành động đó nói lên nhiều hơn bất cứ bàn thắng nào anh có thể ghi.
Thứ Ronaldo học được ở tuổi 41
Cái đã thay đổi ở Ronaldo không phải đôi chân, vì ai cũng hiểu tốc độ và sức bật của một cầu thủ 41 tuổi không thể như xưa. Cái thay đổi là mối quan hệ giữa anh và quả bóng, giữa anh và tập thể. Trong gần như cả sự nghiệp, Ronaldo tồn tại như tâm điểm mà mọi đường bóng phải hướng về. Tối 23/6, lần đầu tiên người ta thấy anh chấp nhận làm điểm tựa cho người khác tỏa sáng, đứng tránh ra để đồng đội ghi bàn, lùi về làm việc nặng, và vui với chiến thắng của cả đội hơn là với cột mốc của riêng mình.
Đó có thể là bài học cuối cùng và khó nhất mà một huyền thoại phải học, rằng cách duy nhất để còn quan trọng ở tuổi này là biết khi nào nên buông.”
Càng ngày mình càng cảm nhận rõ về sức mạnh của thời gian vật lý, mình lại càng cảm thấy trân trọng và chậm rãi nâng niu tất cả những gì mình có. Đồng thời cũng không ngừng tu dưỡng cho việc không bám chấp vào kết quả cuối cùng
Bởi người khác chỉ nhìn vào việc bạn đạt được điều gì đó hay chưa, nhưng chỉ có bạn mới cảm nhận được cả hành trình này, đắng cay chua mặn ngọt có mùi vị ra sao.
So với việc kiếm tìm sự công nhận từ ai đó, tôi lại hào hứng chinh phục và trung thành với lý tưởng của mình nhiều hơn.
“Hãy nói với tôi về lựa chọn của bạn, tôi sẽ nói bạn nghe, chúng ta có cùng hướng hay không?”
Thế giới có lực nâng của riêng nó. Chỉ cần thả lỏng, bạn sẽ được nâng đỡ.
Thế giới có lực nâng của riêng nó

